LayoutzByKimmie
Layoutzbykimmie
-Do^'i Voi The Gioi Nay ANh Chi La Mot AI -Do ...Nhung -Doi Voi Mot Ai -Do Thi ANh Lai LA Ca THE GIOI NAy !!!!!!
mai_bebu_1102
read my profile
sign my guestbook

Name: mai bui 1102
Gender: Female


Message: message me
Website: visit my website
Yahoo: mai_bebu_1102


Member Since: 5/30/2006

SubscriptionsSites I Read
forgetmenot_23
Du_Hai_Phong
cOde_4all
thu0ngmup
y0ungUnoOo
Gaothet
linhmomo
dick_me
UocChiCoNhau
DienLoan
Meo_MixX
dzit_kon
nhoanh_online
TiNh_EM_tRaO_aNh
chiencodon
kenshinftsword
mcbaongoc
Babez_o
bengaytho
kuz_i_love_u
thuc_anh_ngoan
M1ch43Ln2OO6
crazygirlhcm
hippiboy127
puppy_love_bear
Stahilla_Hugo
Di_com
saigonese
sU_uNy
jenny
vit_cuti89
oOOo_tink3r_m30w_oOOo
Su_nhoc
Ly_cute
lady_thug_911
ph0ng_c4t
chip_bk
star_flake
thug_gangzta_lady
SyaoranKinya
quang_manh_9d4
BabyKhii
xaugainhungkieu
CoDez____CoDez
Lil_kAnI_babiE_bluE
tuyet_anh_chip
sc3nt
love_P_M_lov3
octopus_1201
webbie_the_style
huyen_yeu
annie_mizz
bABiEko0lz
pinkgirl1811love10a1
dinh6699
anna_d0ll
vtkk_vtkk
xngoisaosannhayx
UserNameHere
xXx_kenone_xXx
ly_xinhxinh
codes_for_you
VeRyCuTe_LaYoUtZ_4yOu
x0x_Ms_shAdY_x0x
mivanpiano
eddyviet
Ken_chou
lucky_lady_48

Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site


Tuesday, August 12, 2008

Remember a person
Remember a person 

Tình cờ giở blog cũ ra và đọc ...

Đọc thấy những dòng pm ngày xưa với " tình cảm cũ "...

Tự nhiên có cái gì đó nhói ở trong lòng ... Thấy những dòng pm xưa sao mà chua chát đến thế ... Rồi như có cái gì đó trào lên trong tim ... Thấy xót xa vì ngày xưa mình bị lừa dối mà không hề hay biết , thấy mình sao ngu ngốc đến thế , cứ đau đớn xót xa vì một người chẳng bao giờ xót thương cho mình , rồi đến hôm nay thấy mình cô đơn lạ ... Cảm giác ngày xưa không còn nữa ... Đối mặt nhau cũng chỉ như người dưng , cười nói đấy nhưng trong lòng lạnh ngắt , coi như qua đường ... Nói chuyện đấy , những câu chuyện không đầu không cuối , cố gắng cười nhưng cả 2 đều biết trong lòng đang nghĩ gì , thấy thừa thãi , không cần xuất hiện trước mặt nhau nữa ... Bây giờ chỉ còn là sự thù hận tận trong tim ... Muốn hét to lên " Mày không phải là tất cả và không đáng để tao yêu thương và dành trọn cho mày " ... Nhưng rồi lại thấy mình ngốc nghếch quá ... Chẳng là gì nữa thôi cứ để cho nó qua bình thản ... Cái tình cảm khờ nhất mà mình đã trao ... Suốt hơn 1 năm ròng rã tưởng sẽ níu kéo được người ta quay lại ... nhưng không !!! Cuối cùng nhận ra mình chỉ là một con rối , hay khá hơn là 1 cái phao , vì người ta có ai đó rồi , có ai đó để yêu thương , để khi giận dỗi họ lại trở về bên mình mà mong được trút cái nỗi buồn ấy ... Rồi lại đi , thế mà mình chấp nhận được , hơn 1 năm yêu như thế mà cũng yêu ...

Để khi nhận ra tất cả mọi chuyện mình mới thấy căm ghét , thù hằn , thù những ai như thế , yêu đấy nhưng đâu có biết đâu là tình cảm thật sự , cứ đùa cợt rồi cũng chẳng tìm được ai thật lòng ...

Từ đó mà thấy sợ , thấy mất niềm tin nơi những người khác ...

Thích đấy ... Có tình cảm đấy mà giữ nó ở trong lòng không dám nói ra ...

Tự khép mình vào vỏ bọc tự vệ ... Chỉ biết im lặng ... Sợ một ngày lại đau , lại xót ... Chắc sẽ chẳng thể chịu đựng nổi , thôi thì chọn cho mình cách tốt nhất ... Giấu nó đi và cứ 1 Mình ... dù biết chẳng bao giờ với tới được niềm yêu thương thật sự !!!


Monday, September 11, 2006

 

new blog ...

ai co' add nha ....

http://360.yahoo.com/maj.k30b0ng_9x

 

http://360.yahoo.com/mạaj

 


Saturday, September 09, 2006

DELETED .....

 


Saturday, September 02, 2006

 

Tôi rời Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh, biệt phái cho một công trình mới.  Trải nghiệm một mùa nắng trên công trường, để học yêu và ghét nắng Sài Gòn rất thật, khác rất nhiều cảm giác chỉ bồng bềnh nóng nắng và mưa rào của vài ngày công tác.  Sài Gòn, những mảng màu đêm buồn miên man lầm lụi trong những khu chung cư cũ kỹ chật chội ở những quận nghèo xa trung tâm rực rỡ ánh đèn.  Và Sài Gòn, vẫn những con người ấy, lại là những nụ cười lấp lánh tin yêu cuộc sống mỗi sáng mai trên công trường.  Sài Gòn rất trẻ.

 

Tin nhắn đến từ một số máy trông lạ lẫm: “Anh có bao bọc được em 2 ngày ở Sài Gòn không?” – “Ai thế?”  Tin gửi lại ngắn gọn: “Hoàng Thục Bình Minh”.  Cái tên quá đỗi gần với tôi.  Tôi trả lời lạnh lẽo: “Không quen ai tên dài như vậy”.   Một ngày nắng không mấy bình an. 

-         Nói anh nghe, sao em bỏ công việc ở Biomin? 

-         -        Chẳng vì sao cả.  Em bỏ việc, vậy thôi.

-         Nghiêm chỉnh chút đi, em có cả một tương lai ở đó.  Biomin là một tập đoàn mạnh, tụi nó coi trọng nhân viên, chính sách thì tốt như vậy… Đâu phải ai cũng đạt được một vị trí tiềm năng đến thế?  Suy cho cùng, Singapore là một đất nước có môi trường làm việc và sinh sống tốt nhất ở khu vực.  Vậy mà em nói bỏ là bỏ luôn rồi cứ thế đi về sao?

Em lùa tay vào mái tóc ngắn, tư lự như nói với chính mình:

-         Anh à, đồng ý.   Nhưng biết giải thích sao nhỉ … Em không ngại sức ép công việc, tuy thực tế là rất căng thẳng. Ở Singapore, cái gì cũng đẹp, ngăn nắp, cuộc sống tiện nghi đến mức ngay cả mọi thứ công cộng cũng quá sức tiện nghi.  Dường như người ta luôn có ý tạo mọi điều kiện để cuộc sống tiện nghi như thế, dễ dàng như thế, chỉ bởi vì cần như vậy để những kẻ như em, mệt mỏi và buông xuôi sau những giờ làm việc căng thẳng, cứ trôi đi như bong bóng êm đềm là về tới nhà, không nghĩ ngợi gì, không băn khoăn gì hết cả.  Hai năm vừa rồi, em dường như ăn uống quá điều độ, làm việc quá hiệu quả, mọi thứ đều được hoạch định hoàn hảo, nên em không kịp nghĩ một điều gì về cuộc đời, không kịp nghĩ một điều gì cho bản thân.  Rồi một ngày chợt nhận ra con đường hàng ngày em đi làm cây cối cứ đều tăm tắp, làm em nhớ Hà Nội sắp sang tháng 4, thành phố sao mà nhiều lá rụng, những cái cây thân xù xì, to nhỏ, cong thẳng chẳng giống nhau, hoa lá mỗi mùa một kiểu, cuộc sống mỗi ngày đều mới mẻ, sôi động, đến cây cối cũng đầy bất ngờ.  Hơi có cảm giác thảng thốt, em nghĩ: ”Thế là đủ Singapore, những kế hoạch quá đỗi tỉ mỉ và những deadline tiếp nối nhau bất tận.  Em phải đi về…và…”

Tôi chặn em bằng một nụ hôn đột ngột.  Thương yêu thắt lòng.  Ngày em đi, tôi giận em, rồi tự bảo mình: “Chuyện nhỏ”.  Chỉ việc quên phắt đi.  Là quên.  Nhưng hoá ra tôi lại càng giận em hơn, giận đến điên người mỗi khi hôn một cô gái.  Em không ở đây, mà không có cái hôn nào trọn vẹn nổi.  Nỗi nhớ tưởng như mỏng lắm, mà cứ loang như vệt dầu.  Giờ thì em đây.  Hiện hữu.  Sống động. Trưởng thành hơn biết bao nhiêu.  Mà vẫn trong mắt những đốm sáng kỳ lạ, lấp lánh của những tháng năm xa xưa với tình yêu dành cho tôi trong trẻo.  Mà vẫn mong manh như một sợi tơ trời xanh biếc, khi em thình lình xuất hiện trước cửa phòng tôi, mắt dâng đầy nước: “Anh, tha lỗi cho em …”

jpg-2

 

 

Sài Gòn đang mùa nắng.  Lao xao.  Tôi yêu thích nhịp sống của Sài Gòn buổi sáng.  Có cái gì rất hối hả, rất rộn ràng.  Vậy mà cũng rất thong dong.  Ai đi đâu vội vã cứ vội vã.  Ai đút tay vào túi quần shorts thủng thẳng cuốc bộ trên vỉa hè cũng cứ thủng thẳng.  Tôi cuốc bộ.  Em đeo một cái balô to đùng và rất nặng, đi nhún nhảy bên cạnh, luyên thuyên như con chim chích bông, haha, chích bông đeo kính mát.  Đột ngột em chỉ một quán bên đường:  “Cà phê đi anh”.  Thế là chui vào quán cà phê.  Lý do vô cùng đơn giản, em cần check mail mà cái chỗ ấy lại có một thứ gọi là wi-fi...

Vào quán, em lúi húi lôi trong balô ra cái máy laptop, rồi bỏ đôi dép xỏ ngón ra, dường như chẳng quan tâm đến chuyện mình đang mặc váy, co chân xếp bằng tròn trên ghế.  Cả đám phục vụ quay lại nhìn vẻ kỳ kỳ.  Quả thật, với dân Sài Gòn, gái mà thế này thì … kỳ quá!!!  Tôi hơi buồn cười, gọi cho cả hai: hai cà phê, một ly kem, và một bánh táo.  

 

Trong quán wi-fi, tôi chán.  Tôi ăn hết ly kem và bánh táo.  Tôi nhìn quanh.  9h30 phút sáng.  Khách khá đông, ai cũng vào ngồi, gọi một ly chi chi đó, thường là cà phê, rồi rút trong túi quần ra một tờ báo, cắm cúi đọc.   Tôi tự nhiên cũng muốn đọc báo, kêu thằng nhỏ bán báo vào mua mấy tờ, ngồi đọc trong lúc em check mail.  Toàn chuyện buồn kiểu cháy nhà, chộp giựt điện thoại, làm dâu xứ Hàn, cá độ bóng đá, hút chích, lừa đảo... đại khái chừng như vậy thì em ngẩng đầu lên:

-         Vé máy bay của em confirm được rồi.  Tối nay em ra Hà Nội. 

Tôi ngúc ngắc thở dài hơi buồn:

-         Ừ vậy.  Giờ em xong vụ mail, rồi làm cái gì nhỉ?

Cười toe, em trả lời: 

-         Đi hiệu sách trước.  Rồi ăn trưa.  Về ngủ một giấc.  Dậy đi hồ bơi. 

Tôi lại ngúc ngắc: 

-         Ừ vậy.  Ở Sài Gòn chưa trọn 2 ngày,  cứ nhất định phải đi bơi sao? 

Em tức khắc đáp lại:

-         Em thích. 

Rồi nghêng đầu nghĩ nghĩ: 

-         Ở Sài Gòn, em thích hồ bơi và anh.  Về Hà Nội, em sẽ nhớ ở Sài Gòn có anh và hồ bơi.  Nên phải đi bơi chứ!

 

Cái trò mua sách hoá ra kéo dài đến tận trưa.  Và cái trò ăn trưa trong quán có điều hoà mát mẻ với một cô gái nói rất nhiều nên tới tận gần 3 giờ mới kết thúc.  Trời kéo mây xanh đen rồi đổ một cơn mưa to kinh khủng, chuyện bơi lội đành gác lại.  Em cũng mệt, che miệng ngáp, nên tôi đưa em về khách sạn.  Rồi cái trò tự nhiên mưa ầm ầm nên phố xá ngập như sông, tôi đành gác lại chuyện về công trường.  Ngoại lệ!!! Không thể về được, mà cũng chẳng muốn về.  Em ngủ nghiêng, tay phải gập lại kê dưới đầu, thở nhè nhẹ, mắt dài, mi cong, đôi môi mím chặt lạnh lùng nhưng cằm nhọn thì đầy vẻ nghịch ngợm.  Nằm vậy rất lâu, rồi em mỏi tay, cựa quậy trở mình, mở choàng mắt.  Tôi bị bắt quả tang không chịu ngủ trưa mà lại ngồi ngắm em.  Đành mỉm cười.  Em quàng tay qua cổ tôi.   Nụ hôn còn ấm mềm từ giấc ngủ...

 

Tôi đưa em ra sân bay.  Em hôn nhẹ tôi, nhăn mũi:  “Cằm anh không cạo, cọ vào má em đau thế”, rồi vẫy vẫy và biến vào bên trong.  2 phút sau, trong máy điện thoại xuất hiện tin nhắn của em:

“Mail nhé.  Vì em thích mail. Vì mail em thích…”

 

“Anh hỏi vì sao em rời Singapore.  Có một điều ở Sài Gòn, em đã quá kiêu hãnh mà không nói được với anh.  Hai năm trước, lần đầu tiên tham gia workshop của Biomin về xây dựng tổ chức, em phải trả lời một câu hỏi như thế này:  Hãy kể và chia xẻ cùng chúng tôi về 3 người có ảnh hưởng đến bạn nhất; và 3 sự kiện làm thay  đổi cuộc đời của bạn.  Trong phần trình bày của em, có anh và những ngày em đã gặp anh.  Workshop tương tự mới vừa rồi, em là người chủ trì và em cũng nêu ra câu hỏi ấy.  Rồi khi trở về nhà, phải mất khá lâu em mới có được một câu trả lời mới cho mình.  Những con người và sự kiện đổi thay trong danh sách.  Chỉ còn lại anh cùng những ngày rực rỡ đầy hạnh phúc đã xa xôi.  Hai năm, chưa có một ngày nào em thôi nghĩ về anh, thôi mong chờ, thôi nhớ.  Điều đó buộc em phải sống tích cực, phải nỗ lực từng ngày để tốt hơn, để được như anh.  Anh không chỉ quan trọng với em.  Anh khiến em thực sự là em, và thay đổi em.  Đó là lý do cuối cùng để em bỏ lại Singapore.  Em cần anh hơn cả.”

 

Sài Gòn vẫn mưa vẫn nắng.  Công trường vẫn bề bộn những nụ cười, mỗi ngày một chút đổi thay, một chút mới mẻ của hình hài kiến trúc đang hoàn thiện, đang vươn cao.  Tôi học ở đây những điều sống động về niềm hy vọng, về sự trẻ trung của cuộc sống, tôi học cách sống hết mình, nỗ lực không mệt mỏi, không nản lòng trước thất bại, khó khăn.  Tôi học hỏi mỗi ngày, mỗi ngày da cháy nắng hơn,  mỗi ngày nụ cười điềm tĩnh hơn, mỗi ngày trưởng thành hơn trong công việc.  Tôi học để lại yêu em và để càng nhớ em bất tận.

 

Tôi yêu em từ khi nào nhỉ?  Chuyện cũng lâu rồi.  Một nhóm dự án thân thiết và quan tâm cho nhau như anh chị em.  Tháng nào cũng 20 ngày xa Hà Nội hàng trăm cây số, những ngày tháng gian khó và thân thương.  Em làm thực tập ở đây 3 tuần.  21 tuổi, sắp sửa rời những giảng đường ĐH.   Nghịch như quỷ sứ, cả dự án coi em như một thằng em trai dễ thương nhưng luôn phải để mắt trông chừng, kẻo em gây ra những rắc rối vớ vẩn và rồi cả đám lại bị la lối.  Một đêm mùa đông, ngồi thu lu trong căn phòng lạnh giá, xem xong trận MU – Liverpool, em ngáp một cái rõ buồn cười, tạm biệt cả đội bằng một câu: “Aaah, buồn ngủ rồi, tạm biệt các anh, MU đá dở quá, nhớ Hà Nội quá, mình đi xa nhà lâu quá, có ai nhận ra không?”…Mọi người phì cười.  Tôi cũng phì cười mà trong lòng lay động vì những câu em hỏi …“có ai nhận ra không?” … Như bắt được ánh mắt tôi dõi theo, em quay lại, đưa mắt nhìn cả phòng, rồi dừng nơi tôi, cười lấp lánh.  Để tới tận bây giờ, vẫn còn rất nhớ cảm giác lạ lùng thương yêu tràn ngợp tim mình. 

 

Tôi yêu Sài Gòn nắng, Sài Gòn mưa, và những quán vỉa hè, cà phê không phức tạp, chỉ đổ từ trong chai ra cốc, tống đường vào, bỏ vô một vốc đá, ngồi ngắm thiên hạ chạy xe vù vù qua.  Nhưng mà tôi yêu cả em, với cái balô to đại, mặc váy xoè, đi nhún nhảy, nói cười lích chích, kỳ cục lắm và dễ thương lắm!!!  Nên khi nhớ em, tôi vào một quán có wi-fi, đọc báo, thấy nói dân số Sài Gòn tới 2020 sẽ lên tới con số 10 triệu, bèn vẩn vơ nghĩ mua miếng đất, xây một khu đỗ xe hơi, về sau chỉ thu tiền, rồi sáng sáng thong dong đút tay túi quần shorts, đi bộ, xem thiên hạ mướt mồ hôi tìm chỗ đậu xe... phì cười, vẩn vơ quá, tôi đâu cần thong dong như thế… tôi cần em hơn.  Ừ, mà tại sao tôi lại vẫn cứ chưa thôi yêu em nhỉ? 

Ti`nh !u !!!!!!!!

kao thicsh teen story nay` ^^

ma`i cho kao post sang xanga cua? kao nha ^^

!u Ti`nh !u ^^ :x :x :x


Sunday, August 13, 2006

Luv 1102 s0 much  

 
1102 FAMILY - LOVE
 
 
_____*yeu*_*yeu*________*yeu*_*yeu*______
___*yeu*_______*yeu*_*yeu*_______*yeu*___
__*yeu*__________*yeu*___________*yeu*___
 __*yeu*________*yeu1102*________*yeu*___
___*yeu*______*_Loves_*_______*yeu*_____
____*yeu*___________________*yeu*______
______*yeu*________________*yeu*________
________*yeu*____________*yeu*__________
__________*yeu*________*yeu*____________
____________*yeu*____*yeu*______________
______________*yeu**yeu*________________
________________*yeu*__________________



Next 5 >>



<bgsound src="http://freeboy.nghenhac.info/anhso/nhachoa/stopstop.mp3" loop="infinite">